Mẹ, trung thu và chiếc đèn ông sao – NGUYỄN VĂN HÒA

Ký ức trung thu – Ngữ Văn
12 Tháng Năm, 2016
Mùa Trung Thu – Miền Kỷ Niệm – Ngô Minh Chương
12 Tháng Năm, 2016

Tuổi thơ của tôi trôi qua với những lời chọc ghẹo của đám bạn cùng lớp, rằng tôi không có bố.  Tôi òa khóc và chạy về nhà nhào vào lòng mẹ “mẹ ơi, bố con đâu?”. Mẹ ôm tôi thật chặt và không nói gì khiến tôi đau hơn. Nhưng khi nhìn vào mắt mẹ thấy một nỗi chịu đựng buồn tủi, tôi không dám hỏi thêm.

Mẹ tôi là một phụ nữ nông dân, suốt ngày chân lấm tay bùn trên ruộng chỉ lo cho tôi cái ăn, cái mặc và để tôi được học hành như chúng bạn.

Mẹ vừa là mẹ, vừa là bố, luôn thương tôi hết mực nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc khi tôi phạm lỗi.  Tôi còn nhớ như in, năm tôi học lớp Ba, Têt trung thu đến cũng là dịp bọn trẻ con trong làng được ăn cỗ thật no. Nói là cỗ cho oai thế thôi, chỉ là một bát xôi và hai miếng thịt trâu. Xôi thịt do bà con góp tiền gạo lại, nấu cỗ thì do các bà các chị trong làng. Khi nghe tiếng kẻng gõ một hồi dài thì mỗi đứa xách bát chạy ra sân kho hợp tác để nhận phần. Khỏi phải nói tôi mừng vui sung sướng thế nào, vì thời buổi “gạo quế củi châu” ngày chưa giáp hạt đó quả là một bữa tiệc thịnh soạn.

Tối hôm ấy, trăng rằm rất đẹp, sáng vằng vặc trên cao. Tôi đứng nhìn đám trẻ rước đèn mà không dám nhập bọn vì   sợ những lời trêu ghẹo ác ý về bố tôi. Nhìn thằng Nam được bố nó công kênh trên vai, tôi quay mặt đi giấu giọt nước mắt đang chực lăn ra.  Một bàn tay nhẹ nhàng ôm vai tôi, giọng mẹ chùng xuống như khóc “con trai của mẹ, sao con không đi đốt đèn đón trăng với bạn?”. Mẹ đưa cho tôi chiếc đèn ông sao được bồi bằng giấy báo cũ, tôi biết mẹ nhờ bác Thìn cuối xóm làm cho tôi. Tự nhiên tôi giận mẹ kinh khủng,  tôi gạt phắt tay mẹ, hất tung chiếc lồng đèn xuống đất, đạp lên nó và chạy vào nhà. Vừa chạy vừa hét lên “con không cần, con cần bố cơ”. Mẹ theo tôi vào nhà, ngồi bên giường không nói gì cả, rất lâu, lâu lắm, tôi thấy những giọt nước mắt của mẹ thấm ấm trên tay tôi. Tôi nức nở mãi rồi ngủ thiếp đi trong tiếng trống gõ tùng tùng của hội rước đèn ngoài ngõ. Sáng hôm sau, tỉnh dậy tôi nhìn thấy chiếc lồng đèn ông sao tối qua tôi đạp gãy đã được mẹ dùng chỉ quấn hai nan tre liền lại rất khéo. Mẹ tôi ra đồng từ khi nào…

Từ đó trở đi, tôi không bao giờ hỏi mẹ về bố nữa. Càng lớn, tôi càng hiểu và thương cái vẻ chịu đựng của mẹ. Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Tôi gắng học thật giỏi, không làm gì để mẹ buồn lòng. Sau này, khi có điều kiện, mẹ mua cho tôi nhiều chiếc đèn lồng đẹp hơn nhưng tôi vẫn giữ chiếc đèn ông sao bồi giấy báo cũ ngày nào. Mỗi lần nhìn nó, lòng tôi lại trào lên nỗi ân hận và thương mẹ vô cùng.