Trung Thu – Ký ức không phai – Võ Xuân Luých

Mùa Trung Thu – Miền Kỷ Niệm – Ngô Minh Chương
12 Tháng Năm, 2016
Trung thu cùng bà
12 Tháng Năm, 2016

Chiếc đèn ông sao sao năm cánh tươi màu
Cán đây rất dài, cán cao qua đầu
Em cầm đèn sao em hát vang vang
Đèn sao tươi màu của đêm rằm liên hoan…tùng dinh dinh là tùng tùng dinh

Vâng, cứ mỗi dịp trung thu đến những câu hát kia lại vang lên, nó đi từ trái tim người này trong người khác và giữ mãi trong trái tim mỗi con người.

Năm nay, trung thu lại tới, cũng vui, vui lắm, nhưng lại một chút đan xen buồn…không còn được như ngày xưa hồn nhiên nữa.

Đang tuổi lớn, giữa cái người lớn và cái con nít làm tôi khó xử, cái cảm giác ấy nó khó tả làm sao.
Nơi tôi sống là một vùng nông thôn – cái nơi mà tình làng nghĩa xóm được bảo tồn và trân trọng, những người lớn tuổi họ thường tổ chức cho con em của mình vui chơi vào những ngày lễ tết. Tôi còn nhớ như in cái năm cuối cùng mà xóm chúng tôi tổ chức trung thu tại xóm.Cũng vì nhiều lí do nên các năm sau đó chúng xóm tôi không tổ chức nữa mà ai ở thôn nào lên hội trường thôn đó dự trung thu ( xóm tôi bao gồm nhiều người ở các nơi khác nhau đến ở)

Hồi ấy mọi việc tổ chức cho đêm trung thu được chuẩn bị trước gần một tuần. Ôi! Cái tuần đó sao nhiều cảm xúc quá! Vui có, buồn có, cả những lúc không đồng quan điểm rồi cãi nhau toán loạn…hic….sao mà hồn nhiên đến vậy?

Rồi cái tuần chuẩn bị cũng trôi qua, đêm trung thu đã tới. Đêm hôm đó, ông trời cũng ủng hộ hay sao chứ trời sáng trăng lắm, lại ít gió nữa rất thuận tiện cho việc rước đèn.

Tụi con nít chạy quanh xóm ới nhau rồi tụ về một chỗ…trên tay mỗi đứa là chiếc đèn ông sao những chiếc đèn lồng. Khi đó chưa có nhiều đèn lồng như bây giờ. Đó là những chiếc đèn lồng tự làm từ các nguyên liệu dễ tìm kiếm như bìa giấy rồi các lon bia…tụi này khéo tay lắm, làm ra những chiếc đèn xinh lắm.

Cũng là do đèn tự làm nên cũng hay rất dễ cháy (nguồn sáng là nến), nên chúng tôi để dành cho việc rước đèn, không dám chơi sớm vì sự hư.

Đến khi mọi người tập hợp trong xóm đông đủ, bữa tiệc bắt đầu.

Do phạm vi chỉ làm trong xóm nhỏ nên cũng không có nhiều nghi lễ  và làm trang trọng như các nơi khác, chỉ có cái cảm xúc là nhiều.

Bữa tiệc bắt đầu bằng những tiết mục văn nghệ mà đã chuẩn bị trước đó. Sân khấu cũng đơn giản thôi, đó là mành chiếu được trải ra trên chiếc sân rộng của một nhà trong xóm. Những câu hát, điệu múa, ánh trăng tất cả hòa quyện lại tạo nên một không khí vô cùng ý nghĩa.

Trong bữa tiếc chúng tôi còn nghe được những lời chúc. Được ăn những miếng bánh trung thu, những cái kẹo ngon.

Đặc biệt là đi rước đèn, chúng tôi xếp thành 2 hàng dọc, trên tay cầm đèn ông sao, lồng đèn được thắp sáng lung linh bởi những ngọn nến.Chúng tôi đi vòng quanh xóm cuối cúng tới mộ liệt sĩ để thắp hương tưởng niệm tới các anh hùng liệt sĩ và mừng trung thu cùng với họ.

Còn rất nhiều cảm xúc trong tôi, nhưng những dòng chữ này khó mà nói hết được. Trung thu này mong các thiếu nhi cả nước được nở một nụ cười hạnh phúc.