Trung Thu – hoài niệm tuổi thơ – Vũ Thanh Tùng

Danh sách chành xe gửi hàng đi các tỉnh
10 Tháng Năm, 2016
Hương mùa thu – Cao Hồng Đức
10 Tháng Năm, 2016

Hà Nội, một ngày thu tháng 8… Những ngày này không khí Trung thu đã có mặt khắp phố phường trên mảnh đất mà tôi đang sống, học tập và làm việc. Gần 4 năm sống tại thành phố của sáu triệu con người, đã qua 3 mùa Trung Thu nơi đây, được ngắm những thứ đồ chơi ở phố Hàng Mã mà ngày xưa chưa bao giờ hiện diện trong tâm trí của lũ trẻ nông thôn chúng tôi, được ăn những loại bánh trung thu mới lạ, khác hẳn với những chiếc bánh nướng mà thời đó quê tôi vẫn gọi là bánh “cao nâu” mà đến giờ tôi cũng không biết vì sao nó lại có tên như thế.

Quê tôi ở một xã thuộc huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng, một vùng quê ven biển, miền quê người ta vẫn gọi là đất Tràng Trình và tôi luôn tự hào vì điều đó. Thời tôi còn bé, Trung thu là một dịp vui trong năm, có lẽ chỉ sau dịp Tết Nguyên Đán và ngày rằm tháng bảy. Những đứa trẻ vùng quê nghèo như tôi lúc nào cũng mong chờ tới ngày đó để được ăn miếng bánh nướng hay đặc biệt hơn là món cùi dừa ăn với bánh đa nướng. Dừa ở đây là loại dừa đã già, được tách cùi ra và ăn cùng bánh đa vừng nướng thơm phức. Người lớn thì bận bịu công việc đồng áng tối ngày nên chúng tôi chuẩn bị Trung Thu từ rất sớm, đặc biệt là làm đèn ông sao. Đó là những chiếc đèn được làm bằng nan tre và dán giấy trắng được tô màu sáp để giống như những chiếc đèn bán ngoài chợ làng. Tối trung thu, đứa nào cũng có một chiếc, không thì sẽ có chiếc đèn lồng bằng giấy như trong môn thủ công học ở lớp. Rồi cây nến ngày đó tụi tôi mua bằng 200 đồng cũng chia nhau từng mẩu. Có lẽ lũ trẻ con ngày nay không còn thú vui rước đèn dọc đường làng như ngày xưa của tụi tôi nữa. Trên con đường đất, dưới ánh trăng rằm tụi trẻ con nối đuôi nhau tay cầm đèn đi loanh quanh, vừa đi vừa hát mấy bài đồng dao. Rồi tụi tôi chơi trò chốn tìm, đuổi bắt. Cái xóm nhỏ rộn tiếng nô đùa của trẻ con và không khí Trung thu là đó… Cũng có năm, dăm ba đứa tụi tôi tự cắm trại tam giác với nhau. Những chiếc sào tre, lòng thuốc (dụng cụ quê tôi dùng trong việc sản xuất thuốc lào), những tấm màn gió, vải che trong gia đình được căng lên. Thời đó điện ở nông thôn là điều sa sỉ, đến tối là nhờ hết vào trăng và ánh nến. Dưới ánh sáng lờ mờ, những đôi mắt ngây thơ ngày ấy cùng ngồi với nhau đón chờ trăng lên để phá cỗ Trung thu. Những rồi cũng có năm Trung Thu vào đúng đợt bão về. Mà tôi nhớ là những ba năm liền có bão. Thế là thay vì tổ chức Trung thu, mấy đứa trong xóm lại rủ nhau đi bắt cá với đi nhặt những quả bưởi (quê tôi gọi là bòng) bị gió đánh rụng về ăn. Trung thu trôi qua không có trăng tròn, bánh đa cùi dừa và bánh nướng mà là mưa gió bập bùng ngoài mái ngói, hiên nhà.

Giờ đây, khi cuộc sống đã thay da đổi thịt trên mảnh đất nghèo ngày xưa, tôi vẫn nhớ hương vị của những cái Tết Trung thu ngày ấy. Hương vị của tuổi thơ, của gia đình, của quê hương để mỗi mùa trăng rằm tháng tám nơi thị thành, những kí ức tuổi thơ lại trở về, để tôi biết trân trọng những gì mà mình đang có. Để sau này, tôi sẽ kể cho con mình nghe những chuyện mà sau này sẽ thành cổ tích, rồi sẽ lại hòa vào đoàn trẻ rước đèn ông sao, được phá cỗ đêm rằm như ngày xưa ấy. Mùa trung thu xa quê…