Trung Thu – Ký ức không phai – Võ Xuân Luých
12 Tháng Năm, 2016
Đón tết trung thu lần duy nhất- Chu Hồng Phú
12 Tháng Năm, 2016

Từ đó đến giờ cũng đã lâu rồi mà mỗi khi nghĩ lại tôi lại muốn quay lại ngày ấy. Trước ngày trung thu tôi không hiểu tại sao bà mỗi lần ăn bưởi xong  bà lại giữ hạt lại bóc vỏ và phơi khô. Tôi hỏi bà, bà cười hiền từ và bảo “Đến trung thu này cháu sẽ biết”. Tôi háo hức và mong chờ lắm.

Ngay từ sáng ngủ dậy, tôi đã háo hức theo bà đi chợ. Chợ tôi nhiều đèn lồng lắm, đèn được bán từ dọc cổng chợ đến tận vào đình. Sau một lúc đi chợ tôi mang về bao nhiêu là thứ nào là bánh kẹo, hoa quả và tôi thích nhất là chiếc đèn lồng có thể phát ra tiếng nhạc. Tôi đã mong chờ đến tối lắm.

“Hôm nay gia đình ta ăn cơm sớm để hai chị em nó còn đi chơi nữa nha!”, tôi nghe bà nói với mẹ. Hai chị em nhảy lên hò reo vui thích. Trăng hôm nay sáng quá, tôi cùng với chiếc đèn lồng và cậu em với chiếc đèn lồng tự làm tung tăng đi chơi cùng hội múa lân khi họ đi qua nhà. Nào là lân này, chú trư bát giới ngộ nghĩnh đi trước dẫn đường, chú tôn nghộ không nghịch nghợm cùng bao nhiêu là lũ trẻ con làm hễ đội múa lân đi qua đến đâu bao nhiêu người ra xem cả người  già. Tối đó đã rất vui, chúng tôi đi theo đoàn múa lân, đến trung tâm xã, nhận kẹo và cùng nhau múa hát thật vui. Lúc trở về nhà, thật bất ngờ khi ở nhà đã chuần bị trung thu cho chúng tôi. Và đề bắt đầu buổi lễ bà lấy những chuỗi hạt bưởi phơi khô và đem đốt lên. Mùi hạt bưởi thơm nức bay tỏa ra khắp nhà. Bà bảo “Các cháu hãy ước một điều ước đi, nó sẽ theo mùi thơm này bay đến chú cuội đấy”. Thế rồi cả nhà cùng nhắm mắt. Ôi sao giây phút ấy ấm áp quá. Suốt cả cuộc đời có nhiều thứ sẽ trôi qua nhưng tôi tin chắc rằng phút giây đó sẽ còn mãi.

Một mùa trung thu nữa lại đến, không còn bà bên cạnh, không còn mùi hương bưởi bên cạnh. Chạnh lòng nhớ lại quá khứ, nhớ trung thu và nhờ về bà. Tự nói với mình rằng “Bà ơi năm nay cháu sẽ đốt hạt bưởi bà nhé, để bà cũng sẽ cảm nhận được mùi hương bưởi và cùng đõn cái tết trung thu với chúng cháu bà nhé! “