Trung thu ngọt ngào hương vị tình đầu
12 Tháng Năm, 2016
Bánh trung thu cao cấp thượng hạng Kinh Đô
28 Tháng Tư, 2017
Show all

Khi còn nhỏ cứ mỗi độ tựu trường, đêm nào tôi cũng ngẩng cổ đón xem mặt trăng, trong lòng thầm mong ước vầng sáng ấy mau chóng tròn vạnh. Bởi tôi biết khi trăng sáng tròn, đó cũng là lúc mà đứa trẻ nào cũng thích. Trung thu sắp đến rồi! Mùa Trăng tròn nào với tôi cũng không chỉ là những chiếc đèn ông sao sáng rực một góc phố, không phải chỉ là miếng bánh dẻo đậu xanh trứng gà thơm lừng, mà hơn hết cả là ánh sáng lung linh lấp lánh trước hiên nhà của những cây nến, hay tên gọi thân thương của người miền Nam: cây đèn cầy.

Thứ quà tôi mong chờ nhất trong giỏ đi chợ mỗi sáng của mẹ cũng chính là những bó đèn cầy. Chúng nhỏ xíu thon dài, đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng như mời gọi tụi con nít: “Hãy nâng niu tụi mình nhé, rồi tối nay tụi mình sẽ thắp sáng bừng chiếc đèn lồng của bạn cho mà xem”. Tuổi thơ của trẻ con thì đồ vật cũng như là những người bạn, và đứa trẻ là tôi cũng đâu muốn những người bạn đèn cầy của mình bị gãy, chỉ dám để yên chúng trên bàn, đôi mắt long lanh ngắm những vệt màu sáp tuyệt đẹp ấy.

Để rồi khi đêm về, trăng lên, con phố nhỏ í ới tiếng gọi nhau cùng chơi đèn lồng, cũng là lúc những căn nhà ngập tràn tiếng con nít hối hả ba mẹ đốt đèn cầy cho chúng đi chơi. Chiếc tim đèn sẽ được vuốt cho thật thẳng để ngọn lửa xanh đỏ dễ bắt sang, những giọt sáp ấm nóng đầu tiên sẽ được rõ xuống cái lò xo trong chiếc đèn lồng, để vài giây sau nó sẽ ôm trọn cây đèn cầy, từ từ cứng lại và thế là cây đèn đã được giữ thẳng trong chiếc đèn nhỏ, lấp lánh màu lửa đỏ hồng.

Những đêm Trung thu ấy, khi tivi vẫn chưa quá phổ biến, người lớn vẫn chưa bận rộn với bộn bề công việc thì cứ mỗi tối, các ông bố bà mẹ cũng kéo ghế ra ngồi hóng mát, thắp đèn cầy, ăn một miếng bánh, nhấm một ngụm trà, quây quần trò chuyện với nhau nhưng mắt vẫn dõi theo bầy con đang dung dăng đi dưới ánh trăng tròn. Bọn trẻ con chúng tôi cầm thật chắc trong tay chiếc đèn lung linh, nhìn cái bóng mình in xuống sân cũng lunh linh theo, trong lòng thật thích thú. Nghe ấm sao khi những cái đầu nhỏ chụm lại quanh chiếc đèn bị tắt, những bàn tay nhỏ tranh nhau che hờ để ngọn lửa trên mẩu đèn cầy mồi không tắt. Nghe ấm sao khi những giọt sáp nóng hổi rơi trúng đầu ngón tay. Nghe ấm sao khi nhìn về phía những cây đèn cầy nhấp nháy trước sân nhà, khoe với ba mẹ chiếc đèn xinh của mình. Và có phải ánh trăng tròn sáng trên trời kia cũng đang tỏ ra một cái gì đó ấm áp đến lạ lùng chăng?

Bây giờ cô gái 19 tuổi tôi đã đi qua biết bao mùa trăng tròn nhưng ký ức Trung thu những năm nào vẫn in sâu trong tuổi thơ. Đứa em trai nhỏ lâu nay chỉ chơi đèn pin, vẫn chưa biết sự lấp lánh diệu kì của những cây đèn cầy sáp. Em trai ơi, chị hứa, sẽ tô vào bức tranh tuổi thơ của em những màu sắc chị đã từng biết bao yêu mến, sẽ cho em biết màu trăng Trung thu nó ấm áp như thế nào….